Monday, 9 December 2013

Push button

1 comment:

  1. đồng tâm
    game mu
    cho thuê nhà trọ
    cho thuê phòng trọ
    nhac san cuc manh
    số điện thoại tư vấn pháp luật miễn phí
    văn phòng luật
    tổng đài tư vấn pháp luật
    dịch vụ thành lập công ty trọn gói
    - Sát nghiệt của ngươi quá nặng!
    Mạnh Siêu Nhiên thở dài:
    - Cứ như vậy không tốt chút nào

    Hắn thương xót lắc đầu:
    - Oan oan tương báo khi nào mới dứt?

    - Diệt cỏ phải diệt tận gốc! Như vậy mới không để lại hậu hoạn.
    Sở Dương nói thẳng:
    - Sư phụ, lòng người đã mềm yếu rồi, không còn giống người trong giang hồ nữa.

    -Ngươi luyện kiếm pháp không phát ra âm thanh, cũng tương tự như đánh lén. Việc này khác biệt với quy củ của giang hồ. Chỉ sợ sẽ bị người đời chỉ trích, sau này sợ ảnh hưởng không tốt tới tiền đồ của ngươi.

    Sở Dương cười ha ha, nói:
    -Quy củ là quy củ, Sở Dương là Sở Dương. Vì sao con lại phải tuân theo quy củ nào? Đệ tử làm việc, chỉ nghĩ đến có một quy củ duy nhất. Đó chính là tự bảo vệ tính mạng của mình , đó là quy củ lớn nhất! Không có mạng, cho dù có tuân theo quy củ cũng là việc vô nghĩa.

    Hắn ngừng lại một chút, giọng điệu mỉa mai nói:
    -Huống chi hiện trên giang hồ, còn có mấy người tuân theo những quy củ kia? Những quy củ đó, đã đẩy biết bao người trung thực đi vào chỗ chết đó.

    Mạnh Siêu Nhiên trở nên trầm mặc

    Thầy trò hai người ai cũng không thuyết phục được ai, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy một cảm giác kì lạ. Kiếp trước của Sở Dương đối với sư phụ chỉ có tôn kính, chưa bao giờ tranh luận với người điều gì. Cả hai người cứ một trước một sau mà đi, mặc dù nói về việc giết người làm hư đi ý cảnh xung quanh, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

    Mạnh Siêu Nhiên cũng vậy

    Lời Sở Dương nói hắn không đồng ý, nhưng thực sự không thể phủ nhận rất có đạo lý. Sở dĩ hắn không hề nói ra, bởi vì cho dù là đồ đệ, hắn cũng chưa bao giờ cưỡng ép bất cứ ai làm theo ý mình. Mỗi người đều có con đường riêng của họ, việc nên đi như thế nào thì cứ để tự bọn hắn lựa chọn.

    -Sư phụ, có một việc, đệ tử nghĩ mãi mà vẫn không hiểu được.
    Sở Dương đắn đo.

    ReplyDelete